Người kia cười càng thêm hòa nhã: “Nữ nhi tốt lắm, ngươi sinh được một đứa con gái ngoan. Thế này đi, bản tọa có ý thu nàng làm đồ đệ, ngươi thấy sao?”
Mặt người đàn ông trung niên lập tức trắng bệch.
Niệm Niệm sau lưng hắn ra sức lắc đầu, bàn tay nhỏ nắm càng chặt, giọng nghèn nghẹn truyền ra từ trong vạt áo: “Cha, con không đi đâu.”
Người đàn ông trung niên thẳng lưng dậy, che chắn Niệm Niệm hoàn toàn sau lưng, lại khom mình lần nữa: “Tiền bối có lòng yêu mến, vãn bối cảm kích vô cùng. Chỉ là đứa nhỏ này từ bé thể chất yếu ớt, kinh mạch tạp loạn, e rằng gánh không nổi y bát của tiền bối. Mong tiền bối lượng thứ.”




